Tô Bắc ăn mặc không được ngay ngắn chỉnh tề cho lắm, hai tay còn bị người trói trên thành ghế.
Thành ghế này được làm bằng gỗ, điêu khắc rất nhiều hoa văn.
Chung quanh có rất nhiều người, bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, Tô Bắc bị cố định ngay tại chỗ ngồi.
Cậu có chút lạnh, thỉnh thoảng nhúc nhích một chút, tận lực làm bản thân cùng cái ghế dựa này tiếp xúc ít đi một chút.
Tô Bắc trên người mặc rất kiệm vải, phần thân thể bị lộ ra so với chỗ che khuất còn nhiều hơn.
Tên biến kia che khuất mắt cậu, lỗ tai bị bịt kín.
Mất đi thị giác lẫn thính giác, lại ở một nơi xa lạ, Tô Bắc vừa bất lực vừa kinh hoàng.
Cậu ngồi ở một góc yên tĩnh, những người chung quanh tựa hồ không có để ý tới nơi này. Một giọt mồ hôi trên mặt Tô Bắc rớt xuống, dọc theo đường cong chậm rãi chảy, rất nhanh, lớp phấn trên mặt cậu có chút bị lem.
Đây rốt cuộc là nơi nào? Tên biến thái muốn làm gì cậu?
Tô Bắc ngay cả tự hỏi mình cũng không thể, trong đầu chỉ còn tiếng ong ong.
Cậu hít sâu một hơi, làm mình tỉnh táo lại.
Tô Bắc cứ lặp đi lặp lại: “Tô Bắc, tỉnh táo lại, Tô Bắc, tỉnh táo lại…” những lời này, thẳng đến khi khắc sâu vào trong đầu.
Sợ hãi nhưng không thể phản kháng, điều này mới là đáng sợ nhất.
Tiếng nói khe khẽ truyền đến lỗ tai Tô Bắc.
Giống như cách một lớp màn bằng vải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112988/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.