Tôi dành ba ngày triệt để chui rúc trong nhà, đến sáng ngày thứ tư thì liền vác gương mặt bất mãn đến oán trách Bạch Tấn.
“Tiểu Bạch, em muốn đi ra ngoài.”
Bạch Tấn cầm một quyển sách nhàn nhã ngồi trên ghế sa lon, mắt cũng không thèm nhìn trực tiếp phủ quyết “Không được.”
“Em sắp thành mốc meo rồi!” Tôi đứng trước mặt hắn không ngừng dụ dỗ.
Bạch Tấn làm như không thấy, không thèm để ý tới tôi.
Tôi giật quyển sách trong tay hắn, dí sát mặt đến trước mắt hắn “Em muốn đi ra ngoài!”
Bạch Tấn lúng túng đưa hai ngón tay đẩy trán của tôi về phía sau “Không được.”
Tôi quyệt miệng, mặt ủy khuất nhìn hắn”Tiểu Bạch, đợi tiếp nữa em sẽ chết mất .”
Bạch Tấn giương mắt nhìn tôi, con ngươi đảo một vòng “Thật muốn đi ra ngoài?”
Tôi gật đầu.
Bạch Tấn đứng lên, vỗ tay phát ra tiếng “Chúng ta đi.”
Tôi ngẩn người “Đi đâu?”
“Chọn quán ăn.”
“Quán ăn? Quán gì?”
“Quán lẩu!”
. . . . . . . . . . . .
Nửa giờ sau Bạch Tấn lái xe chở tôi băng qua tất cả các đường phố phồn hoa, thấy quảng cáo chúng tôi sẽ xem xét hiểu rõ tình huống, cả ngày khảo sát thu hoạch cũng không nhỏ.
Buổi tối hắn đưa tôi đi ăn cơm tại một gian phòng riêng đã được thuê trong quán ăn, trong lúc chờ món ăn được dọn lên tôi xem lại xấp tài liệu đã thu thập được chợt cảm thấy hưng phấn.
“Tiểu Bạch, anh quyết định muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bi-kich-tieu-lat-tieu/3058279/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.