Tối ngày hôm sau, Cung Trạch đang trên đường trở về Cung gia thì bạn của anh - Tiêu Đàm Luân lại gọi đến.
Anh bấm vào nút nghe sau đó tiếp tục lái xe.
"Cung Trạch, cậu đang ở đâu đó? Đi uống vài ly không? Hôm nay vợ tôi không có ở nhà." Tiêu Đàm Luân hứng khởi nói.
Anh lạnh giọng: "Không đi."
Còn chưa kịp đợi Tiêu Đàm Luân hỏi lại thì anh đã nhanh chóng tắt máy, vẻ mặt vẫn lạnh như băng ngàn năm.
Khi anh trở về Cung gia, theo sự dặn dò của anh, người giúp việc trong biệt thự đã nấu sẵn cháo, anh nhanh chóng lấy cháo rồi lại đến bệnh viện.
Nhưng chưa kịp đi mẹ anh đã nhìn thấy và lên tiếng: "Con đem cháo cho ai vậy? Cho cô ta sao?"
Anh chậm rãi xoay người lại, nhàn nhạt nói như không quan tâm: "Cô ấy không được khoẻ, cần có người chăm sóc."
Mẹ anh cau mày, khó chịu ra mặt: "Tại sao con phải chăm sóc cô ta chứ? Cô ta biệt liệt tay hay là liệt chân? Cũng đâu phải còn nhỏ nhoi gì nữa, không lẽ đến việc tự lo cho bản thân cũng không biết?" Vừa dứt lời, bà ấy lại bồi thêm một câu: "Phải rồi, ngay cả bản thân mà còn không thể tự lo được, sao có thể chăm sóc tốt cho Điềm Điềm, không chừng Điềm Điềm bị bệnh chính là bị lây từ cô ta."
Cung Trạch không muốn nói thêm gì với bà ấy, anh xoay người bỏ đi, anh sợ anh mà còn ở lại sẽ có một cuộc tranh cãi diễn ra: "Con đến bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ben-bo-vuc-tham/2768746/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.