"Cậu Cảnh Minh ơi! Cậu Cảnh Minh"
Cậu đang đi thì nghe tiểu Mai hớt hải chạy sau lưng vừa kêu vừa chạy lại.
"Cậu ơi! Cậu"
"Tiểu Mai, ta dặn em bao nhiêu lần rồi em không nhớ sao?"
"Em nhớ, nhưng mà có chuyện gấp lắm cậu ạ!"
"Em nhớ gì nói lại ta nghe xem?"
"Thì...cậu dặn em đi nhẹ nói khẽ, cười duyên, vì em đã lớn rồi, em còn tính vồ vập thì sẽ không ai chịu lấy em cả"
"Vậy bây giờ? "
Cậu nhướng chân mày lên nhìn nó, nó nắm hai tay lại với nhau rồi nói:
"Nhưng cậu à em nghe bảo hôm nay cậu có việc qua nhà của ông An Hòa Thành bên thôn Vĩnh Hà à? Cậu ơi!"
"Có gì em nói luôn đi, lại vòi cái gì à?"
"Hihi! Em cũng chẳng vòi cái gì, chả là em nghe bảo bên thôn ấy có rất nhiều hoa quả ngon, đặc biệt là vải, cậu qua đó xem có không cậu đem về cho em xin ít"
"Biết ngay. Em ngoài ăn ra cũng chẳng vòi cái gì khác, cậu sẽ mang về một ít, sẵn hỏi người ta cần thêm con dâu không cậu kiếm mối gả em đi luôn!"
Nói xong nó liền nhảy cẫng lên la ối:
"Ôi cậu, em còn nhỏ cậu ơi, em mới có 17 tuổi sao em lấy chồng được?"
"Thì em qua đó học lễ nghi, năm sau là lấy được rồi"
"Thôi cậu ơi, cậu biết tính em mà cậu còn muốn gả em đi, cậu không sợ người ta cười cậu à? Cậu..."
Nó kéo tay cậu van xin năn nỉ, cậu cũng lắc đầu rồi mỉm cười:
"Được rồi, cậu phải đi đây, em ở nhà coi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053361/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.