Sáng hôm ấy bà lại dẫn cô gái ấy đến trước cổng nhà cậu chờ, lúc mới tinh mơ sương còn đọng trêи lá. Bà cứ ngó vào rồi lại đi ra, lúc ấy bà quay lại nắm tay cô gái trấn an.
"Cô yên tâm đi, tôi sẽ gặp được cậu xin khám cho cô. Sau này tìm được gia đình người thân sẽ không còn bơ vơ nữa đâu"
Trong tấm khăn mỏng cô nhẹ nhàng gật đầu, cô nói nhỏ:
"Vâng, nếu không nhớ được gì thì tôi ở lại với bà cũng được"
"Đâu có được, cô phải tìm lại gia đình mình chứ? Tôi già rồi không sống với cô được bao lâu đâu, trước khi tôi chết ít ra cũng phải giúp cô tìm lại gia đình mình"
Bà nói xong liền vỗ tay mình lên tay cô, sau đó mặt cứ ngó vào trong. Do bà đến quá sớm nên hầu như bên trong chưa thấy người, sau đó bà quay lại nhìn cô mỉm cười.
"Đợi một lát nữa nhé?"
Cô cũng gật đầu, lát sau mặt trời đã bắt đầu hé lộ sau chân trời kia, ánh sáng cũng dần dần kéo đến. Bà thấy bên trong có người mở cổng ra, bà hồ hởi lại đập tay vào kêu to:
"Xin hỏi, xin hỏi hôm nay cậu Cảnh Minh có ở nhà không? Tôi muốn xin khám bệnh"
"Dạ có thưa bà, bà vào đi ạ, sao bà lại đến sớm thế này, bà đợi sáng hẳn rồi hãy đến, kẻo dính sương lại bị cảm"
Tên gia nô vừa ngáp ngủ vừa mở cổng, bà nắm lấy cánh tay người đó rồi vui mừng nói:
"Không phải, là tôi dẫn cháu gái qua khám bệnh, nó rất sợ chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053362/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.