"Kho báu đó không có chủ nhân. Vậy làm sao để có thể mở nó ra mà không một ai phải chết?"
"Có chứ. Nhưng tung tích thì không biết"
Bà Hậu nhíu mày cái rồi nhìn cô. Vẻ mặt của bà nhìn cô thể hiện bà rất lo lắng cho cô, cô nhìn lại bà. Cô hiểu bà đang suy nghĩ gì, cũng biết bà định nói gì. Sau đó cô mỉm cười cái rồi nắm lấy cánh tay bà.
"Bà Hậu à. Bà biết tôi sẽ giúp họ có đúng không? Thật sự tôi muốn giúp nhà họ Hoàng. Tôi làm nó vì tôi là vợ của Gia Minh. Là dâu trưởng nhà họ Hoàng. Và tôi biết nếu bà bói điên đã cho tôi đôi mắt thì tôi biết sứ mệnh của tôi chính là thay bà ấy làm mấy việc này. Vì thế nên bà đừng cản tôi"
"Tôi biết,tôi biết tính cô. Tôi mới lo cho cô"
"Bà có thể giúp tôi không? Tôi muốn giúp họ, sau đó tôi sẽ dừng lại. Qua cửa đầu tiên tôi sẽ đi, nhất định không tham lam tò mò vào cửa số hai hay cuối cùng gì cả"
"Đôi khi cô muốn dừng nhưng lại có người không cho cô dừng. Lòng tham con người là không có đáy, không có điểm dừng. Cô có hiểu không?"
"Nếu họ đã không cho tôi dừng vậy tôi không thể trốn tránh rồi, vậy tốt nhất cứ theo sự tham lam đó, sau đó phá nó, tiêu diệt nó. Chẳng phải tốt hơn sao?"
"Tốt, những điều cô suy nghĩ có thể nó là điều đơn giản, nhưng cô có biết thứ đó không hề đơn giản chút nào không?"
"Biết, nói sợ bà không tin. Tôi thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053355/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.