Tối đó bà Hoàng cho người mời cô ra ăn cơm. Cô đi ra cùng tiểu Mai, nó vừa đi vừa luyên thuyên, ngày nào nó cũng nói, trong nhà có chuyện gì nó cũng biết, cái gì nghe được nó cũng về nói cho cô nghe. Sau đó còn thêm mắm dặm muối một tý, cô bên cạnh nó nên ngày nào cũng có chuyện để nghe, nó đi sau lưng cô vừa đi vừa nói:
"Thiếu phu nhân à nãy em ra sau bếp lấy thuốc cho người em nghe mọi người bảo tiểu thư Ánh Dương mừng việc hỉ sự nên tặng lì xì cho gia nô nhiều lắm. Mà lại không thấy cho em cái nào, lát thiếu phu nhân gặp tiểu thư ấy hỏi xem xem có quên đi em rồi không? "
Cô nghe nó nói thế thì mới nói:
"Lát ta gặp ta hỏi cho em"
"Dạ được"
Nó mỉm cười cái rồi tung tăng vui vẻ chạy theo sau. Cô vừa đi vừa nhìn dọc đường, trời hơi tối nhưng đèn lại sáng, chiếu vào mấy cánh hoa đào hồng hồng rơi lả tả. Cô mỉm cười cái rồi nói:
"Hoa đẹp quá!"
Nó nhìn quanh sau đó mỉm cười gật đầu.
"Dạ. Gốc hoa này lớn như thế chứng tỏ cây đã sống lâu lắm rồi"
"Ừm, chắc đã hơn mười năm rồi"
Cô nhìn nó một hồi nữa rồi mới đi. Cô đi vào bàn chuẩn bị ăn cơm, nhìn quanh một lượt thấy cũng đã đông đủ rồi, chỉ có cái ghế của cậu Cảnh Minh là trống không, và chỗ tiểu thư Ánh Dương hay ngồi cũng trống. Bà Hoàng cầm chén lên cái rồi mời mọi người ăn, cô cũng cầm chén lên rồi ăn, vừa gắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053354/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.