"Cảnh Minh! "
Cậu đi trước cô đi sau, ra đến cửa thì cô gọi cậu lại. Cậu quay mặt lại nhìn cô, nhìn thấy khóe mắt cậu ửng đỏ cô liền ấp úng tiến lại gần, vừa tiến lại một bước cậu đã lùi ra sau một bước. Cô đứng yên rồi cười gượng gạo.
"Cảnh Minh, cậu đừng suy nghĩ gì cả"
"Tôi không suy nghĩ gì cả, chị cũng đừng bận tâm"
Nói rồi cậu đi lùi lại phía sau, sau đó rồi quay lưng đi. Cô giơ tay ra mà lạc lõng giữa không trung. Bà Hậu từ đâu đi ra, sau đó nhìn cô khoanh tay lại lắc đầu.
"Sao? Từ chối rồi à?"
Cô quay qua nhìn bà, sau đó thở dài.
"Bà và mẹ đã bàn bạc với nhau trước rồi đúng không? Tại sao lại không nói tôi nghe?"
"Nói làm gì?"
"Để ngăn cản"
"Tại sao? Trước nay tôi luôn cảm thấy cô và Cảnh Minh thật sự có gì đó với nhau. Ánh mắt cử chỉ, hành động. Hầu như ai cũng thấy. Cơ hội bà Hoàng ủng hộ hết mình tốt thế này cô lại bỏ qua? Làm sao thế hả?"
"Bà Hậu à, bà có biết tôi rất sợ không? Tôi thật sự rất sợ"
"Cô sợ gì? Cô nói tôi nghe xem"
"Tôi sợ Cảnh Minh sẽ tổn thương.Cậu ấy thật sự rất tốt, rất tốt. Tôi không xứng với cậu ấy. Chuyện thành thân thật sự..."
Cô nhắm mắt lại bất lực, bà ấy thở dài cái rồi bước lại vỗ vai cô.
"Cô nói gì thế? Cô quên rồi sao? Cậu Cảnh Minh là người như thế nào, cậu không phải người quan trọng về hợp địa vị không. Cũng chưa từng khinh thường cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053353/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.