Cậu đứng dậy, đi theo bà già lưng còng ấy. Chợt trong cơn mê mang, cô lại co người khóc thút thít.
"Cậu Cảnh Minh! "
Trong tiếng nấc lên có mấy phần đau thương, mấy phần yếu đuối, cậu đang đi thì dừng lại. Ngồi xuống cái rồi giơ ngón tay ra vuốt nhẹ lên bờ môi đang run rẩy kia, cậu mỉm cười lạnh lẽo.
Sau đó đứng dậy rồi hình bóng cậu dần tan biến trong không trung, chỗ cậu ngồi lúc nãy còn rơi ra mấy giọt máu đỏ, nó phát sáng lên rồi từ từ tan biến. Cô nằm đó mắt vẫn nhắm tịt, bà Hậu bên ngoài cửa vẫn gõ tay vào cánh cửa gọi, nhưng mãi mà không nghe thấy tiếng ai trả lời. Bà nghe thấy tiếng bước chân thì vội vàng đứng dậy, trời sắp sáng rồi, không biết người nhà họ Hoàng muốn mang cô đi đâu, hay họ muốn làm gì bà không biết. Bà chỉ nấp bên kia rồi nhìn qua, thấy bà Lệ Hoa đứng đó chờ gia nô mở cửa là bà đã có cảm giác gì đó bất an. Lúc bà Lệ Hoa định bước vào thì bà Hậu đã nhanh chân đi lại, giả vờ như vô tình ho mấy cái. Chợt bà Lệ Hoa giật mình, bà ấy đảo mắt qua nhìn bà Hậu một cách rụt rè cẩn trọng.
"Khuya khoắt thế này bà ra đây làm gì? "
Bà Hậu liếc nhìn qua cánh cửa, chợt thấy bóng dáng Hoài Thục nằm vật xuống nền, y phục dính toàn là máu tươi, bà Hậu tức giận lắm, nhưng bà ấy vẫn có thể kiềm chế được.
"Vậy đêm hôm khuya khoắt thế này phu nhân Lệ Hoa đến đây có việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053325/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.