"Mọi người bắt lấy nó, nhanh lên! Bắt lấy nó đi!"
Bà Lệ Hoa gào lên như một mụ điên, cô nhìn mà vừa bất ngờ vừa khó chịu, cô ấy nói:
"Phu nhân! Người nói gì vậy? Người nói vậy là ý gì? Ai gϊếŧ tiểu thư Xuân Nghi chứ? Bà nói tôi sao?"
Bà Lệ Hoa ánh mắt sợ hãi nhìn Hoài Thục. Cô biết bà ấy nghĩ cô làm thật, vì trước mặt mọi người và bà ấy. Một quả tim nằm ở kia, mà xác tiểu thư Xuân Nghi lại bị phanh thây ra như thế. Vả lại còn bị mất một quả tim, cô biết tình thế này gọi là tình ngay lí giang. Làm sao mà biện bạch cho được, khi mắt thấy rành rành thế kia?
"Khoan đã! Mọi người! "
Cô nhìn quanh, thấy đám gia nô người nào người mấy mặt đổ đầy mồ hôi, tay chân run lẩy bẩy. Cô thấy ánh mắt họ hoang mang nhìn cô, họ vừa tiến vừa lùi, coi cô như một con thú dữ vậy. Họ vừa muốn bắt lấy vừa sợ hãi.
Cô quay lại nhìn A Tỳ, rồi nhìn qua bà Hậu, cô thấy có người giữ tay bà Hậu lại, có người dùng gậy đè sát đầu A Tỳ xuống. Sau đó ánh mắt A Tỳ sợ hãi run rẩy ngước lên nhìn cô, cô mím môi cái rồi quay lại, cô nói:
"Tôi biết bây giờ tôi có giải thích gì đi chăng nữa cũng vô dụng, bây giờ tôi đồng ý đi theo phu nhân, người muốn nhốt tôi hay làm gì cũng được. Chuyện này thật sự không liên quan tới A Tỳ và bà Hậu, phu nhân thả họ ra trước đi!"
Nói rồi cô quay lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053324/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.