"Hoài Thục cẩn thận! "
Bà Hậu vừa hét lên một tiếng cô đã quay mặt lại nhìn, chợt lúc ấy cô chỉ cảm thấy có một bộ móng vuốt sắc nhọn quấy vào vai cô. một cái gì đó đen thui đè cô xuống dưới nước, sau đó cố giật cái hũ ra khỏi người cô. Nhưng khi chân nó vừa bấu vào cái hoa sen trên ngực cô, nó đã gào lên một tiếng, sau đó còn buông ra. Bà Hậu vừa hồi hộp vừa quay mặt lên ngọn đồi xuất hiện mũi tên lửa lúc nãy, bà chỉ thầm cầu nguyện, rồi sau đó một vệt sáng phát ra, nó bay cái vèo xuống nước, nổ lên một tiếng thật to, bà hốt hoảng gọi:
"Hoài Thục! "
Sau đó bà không chần chờ gì nữa, nhảy xuống hồ. Bà mới nhảy xuống đã cảm thấy có bàn tay ai đó nắm bà kéo lên giọng A Tỳ hốt hoảng gọi:
"Bà Hậu, bà định làm gì vậy?"
"Tôi cứu Hoài Thục lên!"
"Bà Hậu!"
Vừa lúc ấy giữa hồ có một cơn lốc xoáy mạnh, A Tỳ hốt hoảng kéo bà ấy lên. Cơn lốc xoáy rất mạnh, nếu người mà lọt xuống thì chỉ có thịt nát xương tan mà thôi. A Tỳ gồng mình hết sức kéo bà ấy lên.
Cái lốc xoáy đó mạnh đến độ xương cốt dưới đáy sông đều được cuốn bay lên bờ một ít, nước càng lúc càng dâng lên cao, càng lúc càng mạnh mẽ, giống như một vòi rồng dưới đáy hồ vậy.
Bà Hậu khi được kéo lên bờ rồi vẫn ngoái lại gào lên tên của Hoài Thục, A Tỳ vất vả lắm mới kéo lên được, sau đó hai người liền trốn sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053323/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.