"Tôi đi!"
Cô nhìn bà Hậu, nói giọng chắc chắn, bà cũng biết cô nói ra thì chắc đã có quyết định riêng của mình rồi, bà gật đầu cái rồi nói:
"Hãy cẩn thận! "
Nói rồi bà liền chạm bàn tay xuống nước hồ, vừa chạm xuống đã cảm thấy một sự lạnh giá buốt cả lòng bàn tay. Bà quay lại nhìn Hoài Thục lo lắng, cô nhìn vào ánh mắt bà cũng hiểu ý bà, chợt cô nói:
"Tôi sẽ nhanh chóng quay về!"
Nói rồi cô liền giơ tay ra sau, nhẹ nhàng vén tóc lên, búi tóc lên gọn gàng rồi mới bắt đầu nhìn xuống đáy sông. Cô cởi giày ra, chân bước nhẹ xuống, một cảm giác lạnh giá truyền đến người cô. Nhắm mắt cắn răng rồi từ từ đi xuống lòng hồ, vừa bước được hai bước thì chợt có một bàn tay ai đó giơ ra nắm lấy chân cô, một phát mạnh mẽ kéo xuống.
Cô cũng đã lường trước được rồi, nhưng vẫn có cảm giác giật mình, cô bị kéo mạnh đến độ nước xộc mạnh vào mũi và miệng của cô. Cô chẳng kịp lấy tay che mũi, tốc độ kéo này nếu là người bình thường chưa có sự chuẩn bị trước, chỉ một hai giây thôi đã đủ khiến nước tuột hết vào phổi họ, khiến họ sặc nước mà chết.
Do bị kéo xuống nước quá nhiều lần khiến bản thân bị miễn dịch với nước hay sao thì không biết. Cả khả năng nhịn thở trong nước cũng dần được cãi thiện rất nhiều, ít ra khiến cô nín thở được lâu hơn.
Cô bị kéo chưa tới chục giây cô đã cảm nhận được bụi bẩn và bùn đất trồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053322/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.