Chiều hôm ấy cậu đi dạo quanh hoa viên, sau khi đã nói chuyện với bà Hoàng xong, những cơn gió nhẹ nhà lướt qua mặt cậu, cậu đảo mắt nhìn quanh. Chợt mắt cậu dừng ở mấy gốc hoa anh đào, chúng nó trụi lá trụi hoa, chỉ còn lại cái gốc khẳng khiu khô khốc. Cậu bước từ từ lại, bóng dáng cậu thất thần, sau đó cậu giơ tay lên, sờ nhẹ nhàng lên thân cây, cậu cúi đầu xuống rồi nhắm mắt lại.
"Cảnh Minh! "
Một tiếng quát thật to phát ra làm cậu giật mình, cậu quay quanh nhìn nhưng chợt nhận ra đó chỉ là ảo giác, rồi một hình ảnh hiện lên trong đầu cậu. Mẹ cậu vừa vào phòng đã vội nắm lấy hai cánh tay cậu bóp mạnh, quát:
"Cảnh Minh! Tại sao con không ra luyện cung? Sao con để Gia Minh cứ vượt mặt con hoài vậy? Con không thấy nó lúc nào cũng được cưng chiều à?"
"Con..."
Chợt một người hầu hốt hoảng quỳ xuống nói gấp:
"Phu nhân ơi! Cậu Cảnh Minh đang cảm nặng, thầy lang nói cậu phải nghỉ ngơi nhiều, phu nhân đừng làm như vậy!"
Người nô tì đó nhìn qua cậu, thấy mặt cậu xanh xao, đôi mắt rưng rưng dòng lệ, chợt người đó thấy xót xa trong lòng. Phu nhân ấy lại không để ý, một hai cứ lôi Cảnh Minh ra ngoài. Ngoài trời mùa đông lạnh buốt, mưa phùn rơi nhẹ nhàng xuống sân, tay bà ấy chỉ ra sân rồi quát:
"Mau lên! Con mà còn thua xa Gia Minh thì đừng có quay về đây! Cũng đừng gọi ta là mẹ!"
Cảnh Minh năm ấy mới lên 10 tuổi, Gia Minh lên 14, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053326/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.