"Mày làm cái gì đó?"
Bà ấy trợn mắt lên rồi nhìn chằm chằm vào cái hũ trên tay cô, từ từ liếc lên nhìn mặt cô. Càng lúc người bà ấy càng kỳ lạ, người liên tục chảy ra, cô thấy mặt bà ấy bắt đầu đen lại, nói thật lúc đó trời không sáng lắm, một phần do đêm khuya không trăng, với lại cách khá xa đèn treo quanh nhà nên chỉ thấy mờ mờ mà thôi, nhưng cô lại thấy mắt bà ấy phát sáng ra trong đêm. Cô từ từ lếch ngược lại ra phía sau, tay vẫn cầm chắc cái hũ trên tay. Cô nhìn thấy được sự tức giận của bà, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự sợ hãi của bà ấy, cô biết, đây có lẽ là nhược điểm của bà, biết bản thân mình không còn đường lui nữa nên cô sẽ tìm cách phá hủy nó, cô thấy bà ấy đứng cách cô tầm mười bước chân, trong lòng liền dấy lên cảm giác rằng mình sẽ đủ thời gian để phá hủy nó. Thế là cô đứng lên ngay, quay người bỏ chạy, tay ôm chặt cái bình. Cô không dám đập nó, sợ ảnh hưởng tới tiểu thư Hoàng Hoa bởi cô cảm nhận được thứ trong cái hũ này là một phần của cô ấy. Bà ấy không chần chừ mà đuổi theo cô, tức giận như muốn nuốt sống cô vậy. Thấy vậy, cô liền run run đôi môi nói:
"Tiểu thư Hoàng Hoa, tôi phải làm sao đây?"
"Hoài Thục à?"
Cô nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai cô, cô liền mở mắt to ra ngạc nhiên.
"Tiểu thư Hoàng Hoa!"
Cô vừa gọi thì chợt thấy vai mình đau nhói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053314/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.