Khi cánh cửa vừa mở ra, trái tim cô đã ngừng đi mất một nhịp, lúc ấy cô không cách nào quay đầu lại được nữa. Cô còn chưa biết phải ứng biến như thế nào thì cô thấy có một bàn chân bước ra, là của cậu Cảnh Minh. Cô thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn cô với ánh mắt bất ngờ, mặt cậu chợt xanh lại, cô thấy được sự thản thốt khi cậu nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, cậu đã đơ mặt ra, một giây sau liền bước lại kéo cô đi ra chỗ khác. Cô vừa quay lại đã nhìn thấy A Tỳ, nó thấy cô rồi chợt mỉm cười, cô lướt qua người nó, ánh mắt này và cả nụ cười lúc nãy nữa, đều không thuộc về A Tỳ. Nó giống như một người khác vậy, tại sao nó lại đến đây, chẳng phải phòng bà Hoàng không phải ai cũng có thể đến hay sao. Cô suy nghĩ thế thôi chứ không có nhiều thời gian, cô không thể làm gì khác ngay lúc này, cô phải ra khỏi chỗ này. Cậu kéo cô ra đủ xa rồi mới thở nhẹ ra một cái, cậu im lặng một hồi rồi từ từ quay qua hỏi cô:
"Sao chị lại xuất hiện ở phòng của mẹ? Chị có biết điều đó..."
Cô thấy vẻ mặt cậu căng thẳng mới giả vờ nói:
"Tôi... thật ra tôi đi tìm A Tỳ thôi! Tôi ở phòng một mình thấy chán quá nên đi quanh nhà tìm nó, chứ tôi không biết chuyện mẹ không thích có người quanh quẩn phòng mẹ!"
Nói rồi cô liền thấy da mặt cậu dãn ra một tý, hình như cái cớ cô bịa ra khiến cậu cảm giác đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-nang-dau/1053313/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.