Sở Ninh Dực khẽ cười, anh đứng dậy đi tới bên Thủy An Lạc ngồi xuống, sao anh có thể để gã đàn ông khác ngồi cạnh vợ anh được chứ?
Thủy An Lạc nhìn người đàn ông ngồi xuống cạnh mình, cười tủm tỉm, “Cải trắng, ai cho anh qua đây hả?”
“Anh không qua đây thì em có chạy nổi qua đó để gặm anh không?” Sở Ninh Dực nói không sai sót lấy một ly.
Vì câu này mà Thủy An Lạc bại hoàn toàn.
Lúc Cố Minh Hạo tới, hai người đang ngồi ôm nhau nói cười. Không biết Sở Ninh Dực nói gì mà Thủy An Lạc cười đến mức ngã thẳng vào lòng anh.
Cảnh tượng này khiến người ta thật đỏ mắt.
Cố Minh Hạo bình ổn lại tâm trạng của mình rồi sải bước đi tới.
Thủy An Lạc thấy Cố Minh Hạo đến mới ngồi thẳng người dậy.
Cố Minh Hạo ngồi xuống đối diện với hai người, không nhịn được lắc đầu hỏi: “Sao hôm nay lại chọn chỗ này?”
Thủy An Lạc đẩy cốc nước còn lại qua cho Cố Minh Hạo rồi mới nói: “Lần trước tôi với Ninh Dực tới đây cảm thấy phong cảnh khá được. Đợt rồi tuyết rơi lại muốn mời anh đến đây. Lần trước thì chân của Ninh Dực không tiện, giờ thì tốt rồi.”
Thủy An Lạc nói rất nhẹ nhàng, giữa hai hàng lông mày còn xen lẫn cả ý cười.
Cố Minh Hạo hơi khựng lại, không nhịn được lại cúi đầu nhìn xuống chân Sở Ninh Dực, “Hai chân của Sở tổng khỏi rồi?”
Thủy An Lạc chú ý tới biểu cảm của hắn, nhưng có vẻ như Cố Minh Hạo cũng không có phản ứng gì quá,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/890553/chuong-2221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.