Sở Ninh Dực cúi đầu hôn lên cổ cô, “Yên tâm, chỉ cần em để Thủy Tâm Cơ login, tuyệt đối sẽ không có sai sót gì. Anh nói rồi, cô ấy xuất hiện, cho dù là anh, e là cũng chỉ có thể gỡ hòa.”
Thủy An Lạc kêu lên một tiếng, lại bị Sở Ninh Dực đập cho một cái.
“Lần cuối cùng, sau này những gì anh nói tuyệt đối sẽ không thay đổi.” Sở Ninh Dực biết cô định nói gì, nhưng lần này anh không thể phân thân được, cho nên chỉ có thể khiến Thủy Tâm Cơ xuất hiện, sau đó cô muốn não tàn thế nào cũng được, nhưng hiện giờ thì không được.
Thủy An Lạc cười khanh khách, nhìn Sở Ninh Dực bước vào phòng tắm, “Này, em hẹn bọn họ ba giờ chiều đến, chúng ta có nên tới đó trước không? Nếu muốn ở lại qua đêm thì để em nói với chị Mân Hinh một tiếng, chị ấy phải chăm sóc bọn trẻ.”
“Sáng mai chúng ta sẽ đi.” Sở Ninh Dực nói xong liền đóng cửa phòng tắm lại.
Thủy An Lạc thả chiếc khăn bông lên bàn, bước đến cạnh giường vén chăn lên, lật chăn lên liền thấy Bánh Bao Đậu đang ngủ rất ngon lành, chân gác lên gối đầu hướng xuống dưới.
Thủy An Lạc bế cô bé lên, đặt cô bé nằm ngay ngắn, “Bé ngoan của mẹ, sao con lại ngủ thành cái dạng này hả?”
Bánh Bao Đậu vẫn ngủ say li bì, mặc cho mẹ mình di chuyển cũng không hay biết.
Thủy An Lạc đặt cô bé nằm xong mới ngồi xuống giường, vươn tay cầm lấy di động, lướt weibo. Dạo này toàn là tin tức về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/890549/chuong-2217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.