Tiểu Sư Niệm nghe Triệu Uyển Uyển nói vậy thì có chút không vui.
“Có phải cô không còn thích ba con nữa rồi đúng không?” Tiểu Sư Niệm buồn bực nói.
Triệu Uyển Uyển lại kéo bé con dựa vào vai của mình: “Niệm Niệm à, cô mãi mãi là cô của con mà, chuyện này không liên quan gì tới ba con hết.”
“Đó là cô không thích ba con nữa rồi!” Tiểu Sư Niệm rầu rĩ đáp lại.
Triệu Uyển Uyển thở dài, không phải cô không thích mà là không thể thích.
Cô không thể thích anh rể của mình, tuyệt đối không thể.
Triệu Uyển Uyển nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Tiểu Sư Niệm, đồng thời cũng hôn lên đầu nhỏ của cô bé: “Niệm Niệm à, cô sẽ yêu con mãi mãi mà!” Yêu con cả phần của mẹ con nữa.
Tiểu Sư Niệm buồn buồn, dựa vào lòng Triệu Uyển Uyển không lên tiếng.
Vất vả lắm mới tìm được một người thích ba bé mà bé cũng thích, thế nhưng bây giờ người ta không thích ba bé nữa rồi, nhất định là vì cảm thấy ba bé không thú vị.
Thật phiền phức quá đi!
Buổi chiều Sư Hạ Dương tới đón Tiểu Sư Niệm, anh ta vẫn không vào thăm Triệu Uyển Uyển. Tiểu Sư Niệm cõng cặp sách nhỏ của mình bò bò vào xe rồi tức giận hầm hầm, nói: “Tránh cái gì mà tránh, cô Uyển Uyển không còn thích ba nữa rồi!” Tiểu Sư Niệm rất tức giận, cực kỳ tức giận.
Sư Hạ Dương khựng lại một chút rồi cho xe chạy. Anh nhìn Tiểu Sư Niệm đang nằm sấp ở băng ghế sau mà bả vai vẫn còn run rẩy nhè nhẹ, trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bay-hon-nhan-vo-truoc-om-con-chay/890515/chuong-2183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.