Kha Lạc buông đôi tay đang ôm chặt lấy đầu gối xuống, ngồi yên như cũ, khóe mắt đỏ
hồng ngẩng đầu nhìn cậu, y vẫn chưa có ý định đứng lên.
Thư Niệm bước tới, vươn đôi tay trìu mến xoa đầu y, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn
buồn giận và sự trách móc của y, đem hết khả năng ra dỗ dành y: “Thật xin lỗi, tôi đến muộn.
Không phải tôi cố ý đâu, chiều nay tự nhiên”
Đột nhiên bị Kha Lạc ôm ghì lấy, xung động thật lớn khiến cậu lảo đảo, theo bản năng
vịn lấy bả bờ vai Kha Lạc, mặc cho đôi tay mạnh mẽ thon dài của cậu nhóc ôm miết lấy eo cậu, mặc đầu y dán chặt lên bụng cậu.
“Không sao đâu, anh đến là tốt rồi”
“Thật xin lỗi.”
“Anh đến là tốt rồi” Cậu nhóc ấm ức lẩm bẩm, tay siết chặt đến nỗi cậu thấy đau
đau, “Tôi còn tưởng anh không đến anh không muốn gặp tôi”
“Sao lại thế được.” Thư Niệm vụng về xoa đầu y, “Xem cậu lạnh cóng rồi kìa, mặt lạnh
như băng ấy, vào phòng đi, nhiễm lạnh sẽ không tốt.”
Cậu quên mất bản thân còn đang sốt cao, bàn tay áp lên mặt Kha Lạc chỉ cảm thấy
lạnh ngắt, cũng chỉ nghĩ Kha Lạc đã bị rét.
Trong phòng quả thật ấm hơn bên ngoài rất nhiều. Trên chiếc bàn con trong gian
phòng khách rộng lớn, vài món ăn chưa từng được đụng đến đã sắp nguội tanh, rõ ràng Kha Lạc đã luôn chờ cậu đến, cả cơm cũng chưa ăn.
“Đói bụng rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/2698032/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.