Tần ngần đứng trước cánh cồng đã đóng kín của nhà họ Tạ gần nửa ngày, cậu vẫn rút
bàn tay đang nắm chặt xâu chia khóa ra khỗi túi, mò mẫm tìm ô khóa.
Ổ khóa kim loại vốn lạnh lẽo đã hấp thu nhiệt độ ngất ngưởng trên người cậu, trở nên
nóng hâm hâm.
Trán tựa lên cánh cồng lạnh băng, cậu thở một hơi dài, cố giữ mình đứng cho vững
rồi mới đẩy cửa vào.
Suốt dọc đường, cậu bước chậm chạp trong im lặng. Trời hẵy còn sớm. Vào giờ này,
tất cả mọi người vẫn còn đang say ngủ, sẽ không ai trông thấy cậu trong bộ dạng nhếch nhác thảm hại này. Thư Niệm có chút an tâm.
Khi tay vừa lần tới tay nắm cửa phòng, chân cậu đã muốn quỵ xuống. Đúng là cậu
đuối sức lắm rồi, người thì sốt cao, lại bị giày vò cả buôi tôi, nơi bị toác ra vẫn đau trâm trọng. Gắng gưựng chống đỡ đến hiện tại, dáng đi đã khó coi tới cực điểm, cậu chỉ mong có thể yên ỗn vào tới phòng ngủ, trước sẽ tìm chỗ nào êm êm ngồi xuống nghỉ ngơi cho tử tế một lát, để thắt lưng bớt tê dại chút xíu cũng tốt.
Cậu rón rén mở cửa ra, chỉ sợ gây nên tiếng động đánh thức Tạ Viêm ờ phòng bên
cạnh, lại bị cảnh ngồn ngang bừa bộn trong phòng ngủ dọa giật mình, không kêm nôi “A” lên một tiếng.
Người đàn ông đang ngồi thừ bên giường nghe thấy tiếng động ngẩng phắt dậy. Hai
người kinh ngạc nhìn nhau. Thư Niệm đứng giữa sàn nhà đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/2698034/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.