16
Thư Niệm chỉ cảm thấy tinh thần cậu càng ngày càng sa sút, vẻ mệt mỏi lộ hẳn ra ngoài, tối đến thì liên tục mất ngủ, tỉnh táo đến nỗi chỉ còn biết lặng thinh nhìn trần nhà tối u, ban ngày đi làm đầu đau như búa bổ, thái dương co giật loạn cả lên.
Điềm báo bệnh mau như núi đổ (1) mà.
Thật ra bệnh cũng không nặng cho lắm, chẳng qua chỉ là lao lực quá độ, làm mãi sinh ốm, phát sốt một chập rồi cũng khỏi. Cậu cũng không lưu tâm.
Kỳ thật công việc cũng không nặng nhọc, tuy Kha Lạc cứ hay bám lấy cậu, nhưng y rất hiểu chuyện, không cần cậu phải lo lắng, thể lực cũng không có khả năng bị kiệt quệ.
Chỉ là cậu cứ cố ngăn không cho bản thân nghĩ tới Tạ Viêm, cố ép mình trấn tĩnh trước vẻ lãnh đạm đầy chán ghét của Tạ Viêm, cố tìm đủ cách không để chính mình có thời gian buồn rầu nản chí, những điều đó khiến cậu dần cảm thấy có phần khó chống đỡ.
Chẳng hạn như hôm qua, vừa nhận cuộc gọi của Kha Lạc trong phòng khách, Tạ Viêm mặt mày hầm hầm, ném vỡ cả tách trà, bảo cậu cút ra ngoài, cút đi xa xa mà nghe điện, cậu phải dùng rất nhiều khí lực mới giữ nổi vẻ bình tĩnh trên mặt.
Không sai, cậu không bực tức, cũng sẽ không nổi cáu, sẽ không uất ức, nhưng cậu vẫn có cảm giác “tổn thương”. Đôi khi, dù có kiềm chế thế nào, lòng cậu vẫn đau âm ỉ.
Hiện là giờ nghỉ trưa, Kha Lạc đã tan lớp, từ trường học chạy đến hàng ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/4383/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.