Âu Văn Tịnh quay lên phía tầng một chỗ mà lúc nãy Âu Văn Tịnh đứng mày đẹp nhíu lại. Xem ra Âu Văn Tịnh phải dạy dỗ lại kẻ không biết nghe lời đó thôi. Doãn Thinh Thinh vừa bước vào cổng đã thấy Vương Nguyên cùng người đàn ông hôm nọ bước ra trên vai còn đang chảy máu . Sân trường bỗng huyên náo vẻ mặt ai cũng đầy lo lắng sợ hãi. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng chắc chắn là chuyện rất nghiêm trọng đến cả Hiệu trưởng và những giáo viên cũng đang rất sợ hãi....
Vì vai anh bị thương nên cậu đã nhờ ám vệ lái xe dù rằng anh có thể tự lái. Vương Nguyên ngồi phía sau cùng anh bàn tay nhỏ bé không ngừng run rẩy vai anh đã được cầm máu nhưng vẫn còn một ít máu chảy ra. Vương Nguyên đưa tay lên lau những giọt máu đỏ tươi khuôn mặt cũng tái mét. Vương Tuấn Khải cầm lấy tay cậu thanh âm trầm thấp vang lên "Tay em dơ hết rồi kìa."
"Xin lỗi...." Cậu nấc nhẹ bàn tay siết chặt lấy tay anh không ngừng run rẩy "Là tại em nếu không phải em cứ ương bướng đòi đi học thì anh....thì anh....sẽ không bị thương. Em xin lỗi...xin lỗi anh...."
"Ngốc quá không phải lỗi của em." Vương Tuấn Khải xoa đầu cậu anh mới là người có lỗi đồng ý cho cậu đi học là một sai lầm lớn nhất trong đời anh. Đã vậy còn khiến cậu sợ hãi.
"Em xin lỗi , em....em...không nên như vậy em sẽ không cần đi học nữa vai anh...phải làm sao đây ...." Tiếng nói bị đứt quãng cậu bật khóc cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-coc-em-ve-lam-vo/1821889/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.