beta: Tinh Tinh
Phòng VIP 3 bây giờ rất là đông đủ. Người ngồi ghế, người đứng dựa lưng vào tường, người ngồi ở đầu giường, người ngồi cạnh giường. Dù phòng VIP ở bệnh viện được ví như một căn nhà trọ bình thường. Nhưng đặt trong trường hợp này, trong đây ai cũng đều có thân phận bối cảnh lớn. Vì vậy, căn phòng này chợt tạo cho người ta cảm giác nó chặt hẹp tới mức đáng thương. Cảm giác phòng đã chặt hẹp rồi, lại thêm bầu không khí ngột ngạt trong này. Căn phòng này thật làm người ta không thở được mà.
“Ngọc Diệp, chị tra ra đó là loại đạn của súng gì chưa?” phá tan bầu không khí này là giọng nói mang theo vài nét yếu ớt của người bệnh, Trâm Anh nhìn Ngọc Diệp đang chuyên chú với chiếc máy tính bảng ngồi cạnh giường cô hỏi.
“Chị tìm ra rồi, nó là loại đạn của khẩu súng số năm” Ngọc Diệp ngẩng đầu ra khỏi máy tính bảng nói.
“Khẩu số năm?” Trâm Anh nhắc lại. Sao kẻ ám sát lại có khẩu súng này, khẩu này hình như là do hai chị của cô chế ra mà. Mà vũ khí của các cô rất ít khi bán ra ngoài.
“Đúng, chính là loại đạn của khẩu số năm. Nhưng chắc là khẩu này là bản nhái của chúng ta rồi. Dù lực bắn và kết quả không được hoàn thiện như khẩu của chị và Dung nghiên cứu chế ra. Nhưng khẩu này cũng được tính là hoàn thiện rồi” Ngọc Diệp cầm viên đạn nói.
“Sao chị không nghĩ khẩu súng đó là của chúng ta bán?” Trâm Anh nói.
“Đùa, khẩu súng cuối cùng chị bán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553910/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.