Ở trong bệnh viện được một tuần, vết thương của Trâm Anh cũng đã chuyển biến tốt, chỉ cần thêm hai ngày nữa là có thể cắt chỉ rồi. Ngày hôm đó, nhớ đến người đàn ông mặc áo Blu trắng, kính rọng vàng, nụ cười như ánh mặt trời cười nói một câu rất nhẹ nhàng làm Trâm Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Người đàn ông đó nói “Các người định phá bệnh viện của tôi à?”
Vốn là chuyện này chỉ là êm đẹp trôi qua. Nhưng, Nghi Dung hình như có thù oán với vị bác sĩ kia, chưa nói hai lời liền lao vào đánh nhau với vị bác sĩ đó. Hai người rất lịch sự ra ngoài hành lang đánh nhau. Không biết qua bao lâu, cuối cùng chỉ có một mình vị bác sĩ đó quay lại. Vị bác sĩ đó nói là Nghi Dung bị anh ta đưa đến một nơi để dạy dỗ rồi. Vì được biết anh ta là bạn của Bảo Khánh nên cô cũng yên tâm phần nào. Cô chắc chắn là dù dạy dỗ như thế nào thì anh ta cũng sẽ không làm hại Nghi Dung đâu.
Nói đến người mẹ bị cô làm cho tức kia, chưa đến nửa ngày đã quay lại rồi. Nhìn thấy mẹ, cô liền khâm phục cha của cô. Cha cô thật lợi hại, chưa gì đã làm cho mẹ cô đi mặt đen, về mặt hồng. Thật khâm phục. Còn cô bạn kia của cô, đã nhiều lần khuyên cô ấy, phụ nữ có thai nên biết tự chăm sóc mình, nhưng cô ấy cứ khăng khăng ngày nào cũng phải đến nhìn cô một lần mới yên tâm. Thật là hết cách.
Còn chuyện cô đang muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553911/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.