“Hừ, mấy người đều là đồ ăn hại” Nghi Dung hừ lạnh quay mặt đi.
“Tôi nói nè, mấy người muốn hai chúng tôi tìm tung tích của Kiyoko và cô gái tên Quế Chi kia đúng không?” Ngọc Diệp nhếch miệng lên nói.
“Đúng” Bảo Khánh lạnh lùng nói.
“Vậy…các ngươi trói chúng tôi như thế này thì chúng tôi tìm bằng răng à. Chẳng hiểu làm sao mấy người có thể điều khiển một cái tập đoàn lớn nữa. Toàn những người não ngắn” Ngọc Diệp khinh bỉ nói.
Bảo Khánh nghe cô nói, không nổi giận, ánh mắt ra hiệu Thiện Tâm và Minh Triết cởi trói cho hai người. Được tự do, Nghi Dung và Ngọc Diệp thoải mái vươn vươn vai. Thật là dễ chịu nha.
“Hai cô bắt đầu được chưa” Bảo Kiệt nóng nảy thúc giục. Bốn ngày rồi, chẳng biết vợ cậu như thế nào? cô ở đâu? ăn có no không? Thật là lo mà.
“Chúng tôi cần một chiếc máy tính và một chiếc tai nghe” Nghi Dung ôm ngực yêu cầu. Thật đúng là Bạch đạo thì mãi cũng chỉ là Bạch đạo mà thôi, dù có quan hệ với Hắc đạo thì cũng không có tiến bộ hơn đâu.
Một lúc sau, những đồ cần trong việc tìm kiếm đã đầy đủ trên bàn trà trong phòng 499. Nghi Dung ngồi trước máy tính, đeo tai nghe. Khi đã lắp đặt xong xuôi, cô tháo một sợi dây từ trên cổ ra. Sợi dây đó được nối với một hình chim ưng đang tung cánh. Rút bên cánh trái của con chim ưng ra, trong đó lộ ra một đầu nối vuông để kết nối với máy tính. Căm đầu nối đó với chiếc máy tính, Nghi Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263960/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.