Quế Chi tức giận đi ra phía sườn trái của khu resort. Mỗi lần đến đây, mỗi sáng, nhỏ đều ra đây ngắm mặt trời mọc. Hôm nay, tại A Kiệt mà nhỏ lỡ mất cả cảnh mặt trời mọc rồi. Lý do chính là do nhỏ tức giận vì bị ông anh chồng kia lừa, giận hơn là nhỏ còn ngây thơ tin vào lời của ổng ta. Cuối cùng, vì muốn áp chế cơn giận của nhỏ, Bảo Kiệt đã “hi sinh” thân thể, “vật lộn” với nhỏ cả đêm đến nỗi nhỏ không có sức để giận mới thôi. Vì vậy, bây giờ, cả người nhỏ ê ẩm. Nhưng nhỏ vẫn cố gắng đi ra nơi đó. Dù bây giờ, Anh Nhi đã trở về bên cạnh nhỏ, nhưng việc nhỏ ra khu sườn trái đó cũng đã là thói quen rồi.
Vừa mới đến nơi, Quế Chi thấy một cảnh khiến nhỏ thất thần. Ánh bình minh le lói, dần dần ánh sáng mạnh lên theo từng lúc. Mặt trời đã nhô đến một nửa. Cảnh đó rất đẹp, rất tinh khiết. Nhưng, trong khung cảnh đó, một bóng lưng cô độc, ngồi co chân nhìn về phương xa. Từ bóng lưng của người đó thể hiện họ đang lạc lối, không biết nên làm gì, rất cô đơn. Nhìn bóng lưng đó, hai mắt Quế Chi ửng hồng. Anh Nhi của nhỏ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại từ một người vô lo vô nghĩ lại trở thành một người dùng cảm xúc giả che đậy chính mình? Tại sao lại cô đơn như vậy? rốt cuộc trong những năm kia, Anh Nhi sống như thế nào vậy?
Lúc ngẩn người, nhỏ nghe thấy một giọng nói cất lên. Giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263959/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.