Một tháng sau – Trần thị - Văn phòng tổng giám đốc.
“Nói lại lần nữa” một giọng nói lạnh lùng mang theo sự tức giận vang lên. Thiện Tâm nghe xong, không nhịn được rung mình một cái. Tổng giám đốc, ngài có thể đừng suốt ngày hễ chuyện không vừa ý là dọa nạt nhân viên được không? Trái tim anh không chịu nổi đâu. Định thần lại, Thiện Tâm nói “Không tìm được tung tích của Phi Ưng, bọn họ dường như bốc hơi vậy”
“Vô dụng, tôi nuôi các người chỉ để tốn cơm tốn gạo. Một người bị thương cùng hai ngươi mà cũng để bọn họ trốn mất. Đến bây giờ, một tháng liền vẫn không hề tra ra tung tích của bọn họ. Đúng là một đám vô dụng” Bảo Khánh đập bàn nói. Phải biết, ngày hôm đó anh bước vào phòng bệnh mang theo cả Quế Chi. Vốn tưởng như sẽ thấy bóng dáng nhỏ nhắn hoặc đứng bên cửa sổ, hoặc ngồi trên giường đọc sách. Ai ngờ, chào đón anh là một phòng bệnh trống trơn. Anh lật tung cả cái bệnh viện lên mà vẫn không thấy người cần tìm. Lúc đó, anh cảm thấy tức giận, hụt hẫng, khó chịu. Chưa có ai có thể trốn thoát khỏi anh. Và cô gái đó cũng không ngoại lệ. Anh Nhi, tốt nhất em nên trốn kĩ một chút. Đừng để anh tìm ra, không thì…
“Reng…reng…” đang mải suy nghĩ, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên làm cho Bảo Khánh định thần lại. Nhìn người gọi, anh nở một nụ cười hiếm có, ấn nút nghe anh nói “Mẹ…”
………………..Tại một căn biệt thự phía đông Vinhomes Mĩ Đình……………….
“Trâm Anh, em nên nghe lời papa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263961/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.