Ngọc Diệp và Giao Tranh cuối cùng cũng về đến nhà, Giao Tranh lên phòng thay đồ tắm rửa, Ngọc Diệp thì vào bếp nấu cơm tối, Ngọc Diệp và Giao Tranh sau khi từ tập đoàn Thẩm Đông Cung về thì hai người ra thắp nhang cho những người đã khuất trong gia đình sau đó ghé siêu thị mua ít thức ăn và đồ dùng cần thiết, xong xuôi mọi thứ Ngọc Diệp và Giao Tranh ngồi ăn với nhau.
- Ngọc Diệp, tớ đã kieme tra rồi, Thẩm Đông Cung đúng là đã đầu tư vào công ti của chúng ta rồi, chỉ còn giải quyết nốt số vấn đề còn xót lại thôi.
- Vậy hả, tớ cũng chưa check lại nữa, cậu check rồi thì coi như là được rồi, không ngờ Thẩm Đông Cung làm ăn cũng nhanh, chỉ cần một sự hợp tác của hắn thôi cũng đã giúp chúng ta thu hút lại được các đối tác khác rồi.
- À đúng rồi Ngọc Diệp, suốt thời gian qua chúng ta chỉ lo hậu sự của mẹ tớ và mọi người, rồi sau đó lại chạy ngược chạy xuôi để cứu lấy công ti, bây giờ thì mọi thứ đã ổn trở lại rồi, cậu có nghĩ đến việc hung thủ là kẻ nào không.
Giao Tranh nói đến việc này thì nói nhỏ lại, cô và Ngọc Diệp cũng rén lắm chứ, căn nhà chỉ có hai cô gái, nên cũng sợ có kẻ nghe lén mặc dù hệ thống an toàn gắt gao đã được lắp xung quanh nhà cũng như các hệ thống camera đã được cài đặt, nhưng đề phòng vẫn tốt hơn.
- Bây giờ chúng ta như người không có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910342/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.