Cô chạy ra ngoài thì thấy Đồng Giao Tranh đang đi đi lại lại chờ mình, cô chạy lại ôm lấy Giao Tranh mà khóc nức nở, nước mắt vừa có sự vui mừng cũng mang theo sự nhục nhã sau này, thấy Ngọc Diệp khóc Giao Tranh lo lắng vội vã hỏi.
- Ngọc Diệp cậu sao vậy, có chuyện gì sao hay là tên khốn đó làm gì cậu à, cậu nói tớ nghe đi Ngọc Diệp, ngoan đừng khóc nữa...ha...
- Tớ cứu lấy được tâm huyết của ba mẹ tớ rồi, nhưng phải đổi lấy một điều kiện với hắn...với lại người đó chúng ta đã từng gặp rồi đó Tranh nhi.
- Điều kiện sao, công ti chúng ta làm gì còn lợi nhuận gì ngay lúc này đâu mà hắn đòi ra điều kiện chứ.
- Hắn không đòi bất kì lợi nhuận của công ti cả, hắn muốn tớ trở thành người phụ nữ của hắn...huhuhu...
- Cái gì ? Thật sao Ngọc Diệp, tên đó quá đáng lắm rồi để tớ vào cho nó một trận...
- Đừng Giao Tranh, tớ đồng ý rồi, tớ không thể đứng mà nhìn tâm huyết của ba mẹ rơi vào tay bác cả nhà tớ được nên tớ đã đồng ý...hắn nói nếu như tớ không chấp nhận thì sẽ đánh công ti của nhà tớ xuống dốc mà không thể nào cứu vớt được nữa...cậu cũng biết nếu hắn mà ra tay thì chắc chắn không còn đường nào cứu rồi đó...tớ không còn cách nào cả nên tớ...huhuhu...
- Tớ hiểu mà Diệp nhi, tớ xin lỗi vì đã không giúp được gì cho cậu, để cậu phải gánh một mình như vậy.
- Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910344/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.