- Ba mẹ, bây giờ hợp tác thì con khốn đó cũng đã được rồi, với lại các đối tác đang dần quay trở lại làm ăn với nó, bây giờ chúng ta phải làm sao đây ạ ?
- Hợp tác thì cũng đã làm sao chứ ? Nếu như nó muốn giống mẹ của nó thì ta cũng không ngại tiễn nó đâu.
- Thực sự thì nó rất may mắn hôm đó không có ở nhà, nếu không bây giờ chúng ta đã nắm trong tay gia tài lớn đó rồi, con mẹ nó.
Ninh Thiên Trực hắn không cam tâm để Ninh Ngọc Diệp lại gây dựng lại sự nghiệp như trước của thằng em ông ta, ông ta vẫn luôn muốn có được hai thứ đó sao mà mãi không được như ý cơ chứ, đã làm đến mức giết cả nhà rồi mà vẫn không có cơ hội nắm trong tay gia tài kết xù.
Có phải ba mẹ ông ta trên trời quá ưu đãi cho thằng em của lão chăng. Ông ta thề dù thế nào đi chăng nữa ông ta cũng quyết có cho bằng được cái mà ông ta muốn, Ninh Thiên Trực này trước nay chưa bao giờ chịu thất thế.
Hôm sau tại nhà của Ninh Ngọc Diệp có một chiếc Bugatti đậu phía trước nhà, trợ lí Phong xuống mở của cho Thẩm Đông Cung sau đó bấm chuông cửa, bấm một hồi lâu thì Ngọc Diệp đi xuống mở cửa.
Cô bất ngờ khi người đến nhà cô là Thẩm Đông Cung, mới sáng sớm hắn đến đây làm gì chứ ? Còn đem theo mấy người kia làm gì ? Hàng đống câu hỏi được đặt ra trong đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910340/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.