Đã không còn nhìn thấy song sắt bị bẻ cong, chứng tỏ đã rời khỏi đấy khá xa. Black cùng Marie Z tách nhau mỗi người đi một hướng, khẽ gật đầu chào nhau rồi rời đi. Nơi này càng đi vào càng tối, duy không gian không có eo hẹp. Bước chân rầm rộ không đến từ người phía trước mà là ở phía sau, rõ là gấp rút.
“ Tên đen chết tiệt kia mày dẫn tao đi đâu vậy hả! ” Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Baldric là xã hội đen nóng nảy không có tính lịch sự. Trước sau như một miệng gọi quen mồm.
Thật là mất lịch sự, đồ không văn hóa. Black cau có, gia đây cũng rất cục tính đấy nhé!
“ Không trả lời là khinh tao, thằng chó! ” Baldric cứ liên hồi bôi nhọ, mắng nhiếc, tính cách vừa nóng vừa trẻ con. Nhưng ít nhất, đến lúc cần, sự trẻ con sẽ biến mất.
“ Vô văn minh! ” Nhẹ nhàng mắng một câu, Black còn chưa có nghĩ ra thêm cái gì, Baldric bên này đầu như bốc khói.
* Vù... * Âm thanh xé gió vang đến, Black đương nhiên nghe ra, vô cùng nhanh nhẹn né tránh. Cú đấm không thành, tức giận dồn nén như bùng nổ. Baldric thuận thế đá chân phải đúng lúc Black né sang bên ấy, lại một lần nữa đá không trúng. Tuy nhiên, bản lĩnh của Baldric cũng không phải hạng xoàng, Black vừa tiếp tục né đã ăn trọn cú đấm vào bụng.
Lau vệt máu nhỏ trên môi, chứng tỏ Baldric dùng lực không nhẹ. Bất ngờ, Black nhếch mép tỏ vẻ khinh miệt, còn nói: “ Chốc nữa hy vọng mày vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732390/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.