Con robot phẳng như bức tường kia lại đột ngột quay sang, nó không còn phẳng nữa, từng bộ phận lại đang kết nối nhau. Có tay có chân có đầu, trông nó càng giống một con robot thật thụ. Thật sự đoán không ra cái mà cô dựa nãy giờ lại chính là một con robot, còn cái mà cô nghĩ là robot chắc có lẽ chỉ để trưng cho đẹp mắt thôi quá. Những con robot đứng và ngồi ở phía xa kia, đừng nói tất cả đều là giả hết nhé?
“ Càng lúc tôi càng mất niềm tin với cái thế giới này. ” Huyền Thiên Băng thở dài, thật thật giả giả, cô là người, không phải cái gì cô cũng biết, càng không có khả năng phân biệt được cái nào thật cái nào giả. Thật giả lẫn lộn thì chỉ có hên xui may rủi mà đoán thôi. Nói không dựa vào may mắn, dựa vào thực lực chứ thực tế không thể phán đoán chính xác được, cũng là tính phần trăm mà đoán thôi. Chẳng khác may rủi là bao.
Hàn Tử Mặc nghe Huyền Thiên Băng nói vậy, rất tranh thủ bắt lấy cơ hội biểu thị tâm ý của bản thân hắn: “ Đúng vậy, mất niềm tin với cả thế giới, chỉ cần tin tôi thôi. ”
Huyền Thiên Băng cười trừ, Hàn Tử Mặc tưởng đã làm cô cảm động, làm lành các kiểu con đà điểu thì ngay câu kế tiếp lại bị tạt cho một gáo nước lạnh: “ Chính anh, mới là người tôi không nên tin tưởng nhất trên thế giới này. ”
“ Cho dù có giận tôi.. Thì em cũng đừng nói nặng lời đến vậy chứ. Em không sợ tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732292/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.