Huyền Thiên Băng đang ngơ ngẩn liền bừng tỉnh bởi cái lay của Hàn Tử Mặc. Cô liền thấy bực bội khó chịu trong người nhưng không biết tại sao lại có cảm giác như vậy. Là do Hàn Tử Mặc gây nên sao? Hay do tâm lý của Huyền Thiên Băng tự tạo ra?
Trong lúc Huyền Thiên Băng mơ hồ không rõ thì Hàn Tử Mặc đã tìm được một cách để rời khỏi đây.
“ Chúng ta chế tạo một con robot đi. ” Hàn Tử Mặc ngẫm một lúc liền nói, cảm thấy ở đây chắc cũng có cái dùng được.
“ Cái gì chứ? ” Huyền Thiên Băng không tin được hỏi lại, nói chế tạo là chế tạo được à? Không cần nghĩ đến vật chất thời gian sao?
“ Chúng ta có thể tạo một con robot tự hành. Robot tự hành có thể hoạt động ổn định, tự tìm đường đi đến vị trí đích đã xác định sẵn trong mê cung, có thể học nhanh chóng cách tìm đường đi khi thay đổi hình dạng mê cung, sử dụng thuật toán tìm kiếm theo chiều sâu trong trí tuệ nhân tạo. ” Hàn Tử Mặc liền giảng giải.
“ Anh có bệnh à? Đấy là mê cung được thiết lập trên máy tính, như thế nào lại giống nhau? Áp dụng
thuật toán Wall Follower để dò đường và dùng Arduino giao tiếp với máy tính, nó chỉ có thể thiết lập và giả định trên máy tính. Thực tế chúng ta cũng tốn không ít công sức để chế tạo một con robot đấy, còn thêm cả trí tuệ nhân tạo? Anh thật biết nói đùa. Cho dù có thành công đi chăng nữa, nó vẫn phải mò đường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732291/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.