“ ... ” Hàn Tử Mặc nghe thấy cô nói liền đen mặt đứng thẳng dậy, rời khỏi phòng.
“ Hắn ta đi rồi.. Thật tốt... ” Huyền Thiên Băng ôm đầu, tốt.. Nhưng tại sao cô lại cảm thấy mất mát như vậy...? Huyền Thiên Băng tự nhủ, là do vết thương trên tay quá đau mới khiến cô trở nên thảm hại như bây giờ.. Cô không còn tình cảm với hắn.. Chắc chắn là vậy.. Trái tim cô đã nguội lạnh từ rất lâu rồi, cô sẽ không yêu ai thêm bất kỳ một lần nào nữa.
Chưa đầy 10 phút sau Hàn Tử Mặc lại quay lại với một hộp y tế. Bước lại gần Huyền Thiên Băng, hắn ngồi lên giường, cầm lấy tay cô chuẩn bị xử lý vết thương.
“ Cút ra! ” Huyền Thiên Băng hất tay Hàn Tử Mặc, tại sao hắn không bỏ đi luôn đi? Tại sao lại quay lại? Cô không muốn lại phải lòng hắn một lần nữa.. Cô không muốn dính líu đến hắn dù chỉ là một chút.
“ Đừng có cậy mạnh, không xử lý sẽ nhiễm trùng nhiễm độc, đến lúc đó cho dù là thần y cũng sẽ chặt bỏ đôi tay này của em. ” Hàn Tử Mặc cầm lại tay Huyền Thiên Băng, hắn vừa mới đến chỗ Killian bắt cậu ta giao hết thuốc trị thương ngoài da ra, liền lấy được một hộp và vài câu dọa nạt.
“ Hừ, ở đó mà già mồm. Vết thương này không đến nổi phải chặt tay đâu. Tôi không theo ngành y nhưng một chút kiến thức cơ bản này vẫn biết đấy. ” Huyền Thiên Băng hừ lạnh, còn đem mấy chuyện cỏn con này ra dọa cô? Trẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732277/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.