“ Cút đi, tôi bảo anh cút đi nãy giờ bao nhiêu lần rồi hả? Rốt cuộc anh có nghe tôi nói không? ” Huyền Thiên Băng hét lên, Hàn Tử Mặc mà còn ở đây nữa cô sẽ phát điên mất!
“ Em bình tĩnh một chút đi, thừa nhận đi, chỉ cần em thừa nhận bản thân chính là Huyền Thiên Băng tôi liền rời đi. ” Hàn Tử Mặc nói mà không suy nghĩ, hắn chỉ cần cô thừa nhận thôi là đủ, những việc khác từ từ tính sau. Dù sao thời gian cũng còn dài, hắn không tin không thể đem Huyền Thiên Băng của trước kia trở lại.
“ Đúng, tôi chính là Huyền Thiên Băng! Thì sao hả? Chuyện này chẳng còn gì quan trọng hết! ” Huyền Thiên Băng bực tức nói, đẩy mạnh Hàn Tử Mặc ra, tay cô rất đau, nhưng tim còn đau hơn.
“ Huyền Thiên Băng... ” Hàn Tử Mặc bị đẩy ra thành giường, cột sống đập mạnh vào giường. Cảm giác đau thấu xương vẫn không đánh lại lòng đau như cắt. Một người từng thương nhiều thế.. Rồi lại hóa người dưng..?
“ Không kêu gì hết! Thừa nhận cũng đã thừa nhận rồi. Nói cũng đã nói đủ rồi, anh mau cút khỏi đây đi, tôi hoàn toàn không muốn nhìn thấy anh! ” Huyền Thiên Băng cầm lấy cái gối quăng thẳng vào mặt Hàn Tử Mặc, tay cầm gì quơ nấy.
“ ... ” Hàn Tử Mặc đứng dậy, phủi tay rời đi.
Huyền Thiên Băng ở lại với một căn phòng trống không chút ấm áp. Cô không biết những việc bản thân đang làm là đúng hay sai nhưng cô chắc chắn rằng đây là điều cô muốn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732278/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.