“ Ha? Độc của các người tôi chịu 5 năm rồi, còn muốn tôi chịu thêm bao lâu nữa chứ? ” Hàn Tử Mặc cười nhạt, 5 năm trước chính Dylan là người hạ độc thủ với Hàn Tử Mặc, nếu không phải hắn cam tâm tình nguyện chịu độc vì Huyền Thiên Băng thì làm gì Dylan có cơ hội động tới hắn chứ?
“ Các người? Là loại độc hôm trước? ” Huyền Thiên Băng ngẫm một lúc, đế quốc quả thật có loại độc đó, có cả thuốc giải nhưng ai lại có bản lĩnh hạ độc Hàn Tử Mặc chứ? Càng nghĩ lại càng mơ hồ không rõ, rốt cuộc là ai sai mà bây giờ Hàn Tử Mặc lại tức giận như vậy? Hắn điên tiết vì việc gì vậy chứ?
“ Giả vờ? Cứ tiếp tục giả vờ đi, tôi không tin tôi lại không vạch mặt em ra. ” Hàn Tử Mặc áp sát lại chỗ Huyền Thiên Băng, hoàn toàn không chút nhân nhượng áp mình lên môi cô. Hàn Tử Mặc lấy ra một viên thuốc, không ngần ngại bỏ vào miệng cắn một nửa, nửa còn lại cho vào miệng Huyền Thiên Băng.
“ Khụ.. Ưm, anh cho tôi uống cái gì vậy? ” Huyền Thiên Băng khó chịu hỏi, cho uống thuốc mà không cho uống nước, cổ họng vẫn còn vị đắng của viên thuốc kia.
“ Thuốc kích dục. ” Hàn Tử Mặc cười lạnh, mở tủ cạnh bên lấy ra một sợi dây. Trói tay Huyền Thiên Băng lại một góc ở thành giường.
“ Anh điên rồi..! ” Huyền Thiên Băng cựa quậy vô tác dụng, bản thân cũng bị thuốc làm cho mê sảng. Tại sao thuốc này lại có tác dụng với cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732276/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.