Tào Khoái lùi lại hai bước, gương mặt hắn lộ rõ vẻ đề phòng: “Anh… anh định làm gì vậy?”
Lâm Sâm đỏ mặt, trong giọng nói của anh nghe có chút xấu hổ: “Không phải anh nói phải môi kề môi thì mới hút được sao?”
Đồng t.ử của Tào Khoái lập tức co rút lại. Hắn siết c.h.ặ.t vai Lâm Sâm, nhưng ánh mắt lại gườm gườm nhìn tôi.
“Bạch Hoa Hoa, cô… thật biết cách lừa người ta đấy!”
Tay hắn siết càng lúc càng c.h.ặ.t khiến cả mặt Lâm Sâm dần trở nên trắng bệch, cả người loạng choạng sắp ngã. Tôi liền giơ móng thỏ ra cào mạnh vào tay hắn.
“Đủ rồi! Anh ấy sắp xỉu rồi đó!”
Tào Khoái lườm tôi một cái rồi mới buông tay ra. Lâm Sâm lập tức ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, một tay anh chống vào tường rồi không ngừng thở dốc.
“Không tiễn.”
Trước khi đi, Tào Khoái ném lại cho tôi một viên kẹo: “Cho các người đấy, ăn vào sẽ không c.h.ế.t được đâu.”
23
Lúc này tôi đang cực kỳ ghét hắn nên cũng chẳng thèm đáp lại một cách t.ử tế: “Không cần!”
Tào Khoái tiện tay ném viên kẹo xuống sàn nhà rồi bỏ đi. Tôi giơ nắm đ.ấ.m thỏ ra đ.ấ.m vào không khí mấy cái để xả giận.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Lâm Sâm đã không thể trụ nổi nữa, cả người anh trượt dần xuống theo bức tường. Tôi vội vàng dìu anh lên giường. Tay chân anh lạnh ngắt, tôi phải đắp cho anh đến tận ba lớp chăn. Môi anh tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.
“Em muốn làm anh c.h.ế.t ngạt à?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay thỏ của mình:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228451/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.