🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

“Thông thường thì… đúng là vậy…” Nhưng mà… anh nấu ăn rất ngon, nhân gian cũng rất thú vị. Em có thể nán lại thêm một thời gian nữa. Dù sao thì, mấy chục năm ở nhân gian đối với em cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.

Lâm Sâm đột ngột đứng dậy, anh khẽ kéo lại vạt áo cho ngay ngắn: “Xin lỗi… anh hơi say rồi.”

Muốn bỏ chạy giữa chừng sao? Đâu có dễ vậy!

Tôi liền nắm lấy vạt áo anh rồi kéo mạnh một cái.

Ánh mắt tôi sáng rực lên và lập tức khóa c.h.ặ.t lấy anh.

“Lâm Sâm, đã lên thuyền thỏ của em mà không nộp ‘lương thực’ thì đừng hòng xuống!”

20

Tôi đưa tay nâng cằm anh lên và làm ra vẻ bá đạo: “Nếu không, chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi của một yêu tinh ngàn năm như em biết giấu vào đâu nữa đây?”

Nói xong, tôi nhe răng, giơ vuốt rồi nhào tới.

Lâm Sâm lộ rõ vẻ ngập ngừng, nội tâm của anh đang không ngừng giằng xé, nhưng cuối cùng… anh vẫn bị vẻ quyến rũ của tôi đ.á.n.h bại.

Lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh đang được đeo vào tay mình. Mở mắt ra nhìn, tôi thấy Lâm Sâm đang cẩn thận đeo vào cổ tay tôi một chiếc vòng vàng trông có vẻ cũ kỹ.

“Đây là của bà nội để lại cho anh, bây giờ anh tặng nó cho em.”

“Thứ có ý nghĩa như vậy… em…”

Anh dịu dàng nói với giọng điệu ấm áp lạ thường: “Chỉ khi được đeo trên tay em thì nó mới thật sự có ý nghĩa.”

Giữa cơn mê man, tôi bỗng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228450/chuong-8.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Báo Ân? Không, Là Yêu Đấy
Chương 8
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.