17
Do không kiểm soát được lực đạo nên tôi đã húc anh ngã ngồi luôn ra đất. Ờm… Hơi xấu hổ một chút.
Tào Khoái đứng ngoài hàng rào sắt trừng mắt nhìn Lâm Sâm, rồi đưa chiếc bánh tiramisu cho nhân viên quản lý: “Trông kỹ cái con thỏ phiền phức đó giùm tôi, bảo nó bớt gây rắc rối cho người khác đi.”
Vừa về đến nhà, sau khi kiểm tra chắc chắn rằng tôi không bị thương, Lâm Sâm liền nổi trận lôi đình:
“Cô có biết ngoài kia nguy hiểm đến mức nào không? Không có chứng minh thư, không có giấy phép ra ngoài, cô là dân lậu đó, cô có biết không?! Cô nghĩ mình là yêu tinh thì giỏi lắm à?! Lỡ bị người ta bắt đi, rồi m.ổ b.ụ.n.g lôi ruột ra để nghiên cứu thì sao hả?!”
Tôi im lặng nghe anh mắng, rồi nhẹ nhàng níu lấy áo anh.
“Tôi xin lỗi… hôm nay là sinh nhật anh, anh đừng giận nữa. Tôi chỉ muốn anh… cũng giống như em trai anh… có thể có bánh sinh nhật, được thổi nến, và có người nói lời chúc mừng.”
Tôi kiễng chân lên, nở một nụ cười thật tươi, rồi đưa tay xoa đầu anh.
“Chúc mừng sinh nhật, Lâm Sâm.”
Vành mắt Lâm Sâm đỏ ửng, yết hầu của anh khẽ lăn một cái thật nặng nề. Qua một lúc lâu, anh mới vươn tay kéo tôi vào lòng, giọng nói phát ra có phần trầm thấp và nghèn nghẹn.
“Xin lỗi, tôi không nên nạt cô…chỉ là tôi…”
Tôi ngẩng đầu lên và liền nở một nụ cười rạng rỡ với anh: “Không sao đâu~ Hôm nay anh là nhân vật chính mà, tôi sẽ không chấp nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228449/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.