25
Có thể thấy anh rất xem trọng cuộc họp này. Ăn trưa xong là anh đã bắt đầu chuẩn bị. Vốn đã rất đẹp trai, giờ lại còn ăn mặc chỉnh tề… mấy anh “tiểu thịt tươi” trong iPad của tôi bỗng chốc trở nên vô vị.
Tầm chập tối, nhà đầu tư bên kia đã kết nối. Họ nói một tràng tiếng Anh mà tôi nghe như chim kêu vượn hú. Tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng khi thấy Lâm Sâm nhíu mày, gượng cười, tôi biết chắc mọi chuyện không hề suôn sẻ.
Quả nhiên, một tiếng sau, anh tắt video, rồi thở dài một hơi thật sâu.
Tôi vừa định mở miệng an ủi thì điện thoại của anh lại reo lên. Là trợ lý gọi đến.
“Anh Lâm, chuyện gọi vốn…”
“Bên kia từ chối rồi.”
“Họ có nói lý do không anh?”
“Họ nói là tình hình dịch bệnh trong nước vẫn còn phức tạp, khó có thể dự đoán được tương lai sau khi niêm yết.”
Trợ lý ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi sau đó mới nói: “Chuyện này cũng nằm trong dự đoán của em. Em biết nói lúc này không thích hợp, nhưng hôm nay đã là ngày 19 rồi, ngày mai là…”
Lâm Sâm ngắt lời: “Tôi biết. Đến kỳ phát lương rồi.”
“Trong tài khoản của công ty đã không còn tiền. Hay là… em nói với mọi người tháng này chỉ phát lương cơ bản thôi, các công ty khác cũng đang làm như vậy.”
Lâm Sâm lập tức phủ quyết: “Lương vẫn phát như thường. Họ đã luôn đồng hành cùng tôi, tôi không thể bỏ rơi họ được. Tôi sẽ chuyển tiền ngay cho cậu, cậu đi phát cho bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228452/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.