7
Cụm từ “nhân tiện” là dùng trong tình huống này sao? Tôi bật dậy, định nhảy khỏi lòng cô ta để trốn chạy. Ai ngờ đâu, ả mỹ nhân rắn rết này đã phòng bị từ trước, dùng tay ấn c.h.ặ.t gáy tôi lại. Anh chàng mặc đồ bảo hộ trắng toát đứng bên cạnh thì lạnh lùng như một cỗ máy: “Há miệng.”
Há cái đầu nhà anh! Coi chừng tôi phun cả một họng đầy mùi cà rốt vào mặt anh bây giờ!
Tôi giãy đành đạch, sống c.h.ế.t không chịu phối hợp. Mà Lâm Sâm lại còn đứng đó… xem kịch vui sao? Tôi thật sự muốn tặng cho anh ta một cú đ.ấ.m Thỏ Quyền Vô Địch ngay lúc này!
Cô gái kia bắt đầu mất kiên nhẫn: “Hay là để tôi giữ đầu nó, còn anh chọc mũi nhé.”
Lũ người đáng ghét! Bản tiên thỏ ta đây nổi giận thật rồi đấy!
Đúng lúc ấy, cuối cùng Lâm Sâm cũng chịu bước lên rồi liền đưa tay vỗ nhẹ lên lưng tôi: “Để tôi bế cho, cô làm nó sợ rồi.”
Cô gái kia vội vàng làm ra vẻ ngọt ngào: “Em không cố ý đâu ạ~ Em cũng chỉ muốn đảm bảo an toàn cho anh thôi mà~”
Lâm Sâm không thèm để tâm đến cô ta. Anh ôm lấy tôi rồi nhẹ giọng vỗ về: “Ngoan, há miệng ra nào. Không thì họ sẽ chọc mũi đấy, đau lắm.”
Tôi vừa ư ử “yêng yêng yêng” trong họng và vừa ấm ức há miệng ra. Nhân viên y tế lập tức cầm tăm bông chọc tới chọc lui trong miệng tôi.
Uể… Cả dạ dày như lộn ngược, tôi quay đầu nôn sạch lên người Lâm Sâm.
Anh giận đến sôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228444/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.