🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

9

Ngay khi cô ta xách túi đồ định bước vào thì tôi liền lao ra chặn lại, giơ cặp răng thỏ bén nhọn của mình ra để thị uy. Đây là địa bàn của thỏ tinh ta, gà mái tinh cô mau tránh xa ra!

Tiếc là cô ta quá ngốc nên không thể hiểu được ý của tôi. Ngược lại cô ta còn nũng nịu hơn: “Ui, con thỏ trắng này đáng yêu quá đi~ Nó đang bảo vệ chủ đấy hả? Chị đến là để mang đồ ăn cho cả chủ nhân và cho em nữa đó~”

Nói xong, cô ta lại định bước vào nhà.

Lâm Sâm liền giơ tay chống vào khung cửa chặn cô ta lại.

“Cảm ơn cô, nhưng đồ cô mang đến cứ cầm về đi.”

“Nhưng nhà anh có vẻ đã cạn sạch đồ ăn rồi mà…”

“Tôi là người trưởng thành, có thể tự lo được cho mình.” Giọng Lâm Sâm vẫn bình tĩnh nhưng đầy dứt khoát. “Nếu nhà cô thực sự còn nhiều đồ thì nên đem cho mấy cụ già sống một mình trong khu. Họ cần những thứ này hơn tôi.”

“Anh Lâm...” Con gà mái tinh còn định nói thêm điều gì đó nhưng Lâm Sâm đã mỉm cười rồi dứt khoát đóng cửa lại.

Ngay khi cánh cửa vừa được đóng lại, nụ cười trên mặt anh cũng lập tức tắt ngấm. Anh thậm chí còn tỏ ra hơi tiếc nuối: “Bao nhiêu rau củ ngon như thế, thật là lãng phí.”

Cái người này sao mà… nói một đằng nghĩ một nẻo thế nhỉ? Tôi cúi gằm mặt, cầm điện thoại đi tới đưa cho anh, rồi lí nhí nói: “Xin lỗi, lúc nãy… tôi giành được rau rồi.”

“Không sao, tôi cũng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228445/chuong-3.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Báo Ân? Không, Là Yêu Đấy
Chương 3
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.