4
Tôi nuốt nước bọt ừng ực.
“Không ăn đâu, tôi là thỏ tinh thuần chủng nên chỉ ăn cà rốt, nhiều lắm thì thêm được ít rau xà lách thôi. Mì gói là đồ ăn rác rưởi.”
Thật ra tôi chưa từng ăn món này bao giờ vì trên núi làm gì có. Nhưng trong TV người ta nói vậy nên chắc là không sai đâu.
Lâm Sâm gắp một đũa mì thật cao, mùi thơm ngào ngạt lập tức xộc thẳng vào mũi tôi.
“Được thôi, đây là gói cuối cùng rồi.” Anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý. “Nếu thỏ tinh cao quý đã không ăn, vậy thì tôi đành phải một mình chịu đựng món ‘rác rưởi’ này vậy.”
Dứt lời, anh húp sột một tiếng, nuốt trọn cả đũa mì.
Cái món rác rưởi này… sao trông ngon thế nhỉ!
Tôi len lén lại gần, hai tai thỏ trên đầu cũng đỏ ửng lên: “Anh là ân nhân của tôi, sao tôi có thể để anh một mình chịu đựng đồ rác rưởi được chứ? Để tôi san sẻ với anh một ít.”
Trước đây, vì muốn giữ gìn hình tượng của một vị lão tổ tông thỏ mà mỗi lần anh ăn uống tôi đều tránh đi rất xa. Nhưng bây giờ… cà rốt cũng đã ăn trộm rồi, sĩ diện cũng vứt đi rồi. Kệ đi!
Chẳng đợi anh đồng ý, tôi đã giật ngay lấy đôi đũa rồi liền gắp một gắp mì thật to. Ngay khi sắp cho vào miệng, tôi bị anh b.úng một cái vào trán.
“Đi lấy bát và đũa của cô đi.” Nói rồi, anh đưa luôn cả đũa mì vào miệng mình.
Không được! Tôi vội vàng chạy đi lấy đồ dùng, nhưng khi trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228443/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.