Phương Trì tháo kính huyễn thực và bộ đồ cảm lực hồi tiếp ra, thấy như mình vừa mới qua cơn mê.
Trước đó cô vẫn ngầm mang một tia hy vọng, biết đâu........biết đâu Thịnh Diễm chưa chết thì sao? Nếu cô còn sống sót được, vật vờ va vấp như vẫn sống được đến nay, thế thì sao Thịnh Diễm không có khả năng cơ chứ? Cho nên cô nhất quyết phải đi tham gia tang lễ, khi đó cô nghĩ, nếu có thể bắt gặp được Thịnh Diễm cũng trốn sau đồi mà xem lễ từ xa như cô, thì hay biết mấy. Nhưng hy vọng của cô đã chẳng có kết quả. Cha mẹ của Thịnh Diễm xuất hiện, dập tắt bớt hy vọng của cô.
Song, cô vẫn chưa buông xuôi. Lúc cô nghe ngóng được từ nhiều nguồn tin về đoạn phim liên quan đến cái chết của Thịnh Diễm, cô lại nhất định muốn tìm nó, muốn lục lọi trong đó để nắm bắt lấy một chút, dù chỉ là một chút "biết đâu"—- Biết đâu Thịnh Diễm còn sống thì sao. Nếu như đoạn phim đó là giả thì sao.
Nhưng một khi đoạn phim đó xuất hiện rồi, chút ảo tưởng cuối cùng còn sót lại của cô đã bị nghiền nát hoàn toàn. Cô không còn bất cứ lý do nào để thuyết phục bản thân, người nằm trên chiếc giường khủng khiếp kia không phải là Thịnh Diễm. Cô quá quen thuộc với Thịnh Diễm. Quá quen thuộc.
Cho nên, kết cục là như thế này ư?
Cô và Thịnh Diễm đã từng mường tượng về cái chết, chết khi đang thi hành nhiệm vụ. Nó được sinh ra vì vinh quang, bởi vinh quang mà tráng lệ. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841484/quyen-2-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.