"Người hiến tế dũng cảm của chúng ta tối nay chính là—–Noah!"
Đám đông có mặt đều điên cuồng gào lên: "Noah! Noah! Noah!" Tak vừa uống một ly rượu mạnh ban nãy, giờ đây cũng bị lây bầu khí ở hiện trường, nhào tới bám chặt lấy lồng đấu, lắc mạnh rào thép phát ra âm thanh loảng xoảng.
Noah? Phương Trì tin chắc đây là một cái tên giả, thậm chí còn không phải tên trên tấm hộ chiếu giả của Tạ Vi Thời. Chàng không mong nổi tiếng, cũng sẽ không phải là người cầu tài từ giải thưởng, vậy tại sao lại mạo một nguy hiểm kinh khủng như thế! Phương Trì nhắm mắt, lại mở ra, xác nhận người đứng dưới ánh đèn trên sàn đấu chính là Tạ Vi Thời. Lẽ nào có ai đó uy hiếp chàng?
Lúc này người điểu khiển chương trình đang cất cao giọng oang oang hỏi chàng: "Noah, anh tự nguyện tham gia đấu tự do tối nay phải không?"
Một chiếc microphone đơn giản màu vàng kim được thòng xuống trước mặt chàng bằng dây thật dài, chỉ nghe thấy Tạ Vi Thời trầm giọng đáp: "Phải." Giọng vừa trầm thấp vừa hồn hậu, đầy lý trí, và cũng là giọng của chàng.
Người điều khiển chương trình lại dùng giọng điệu phấn khởi, cao vút, kích động lòng người, để hỏi: "Vậy thì Noah, anh có bằng lòng dâng hiến cho mọi người đang có mặt ở đây một màn đấu đặc sắc nhất và duy nhất của anh không?!"
Tạ Vi Thời vẫn vô cùng bình tĩnh, rũ mắt đáp: "Đương nhiên." Giọng của chàng vang vang trong căn nhà kho rộng rãi và với vòm mái, những khách quan nhung nhúc đứng trên các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841485/quyen-2-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.