người dịch: idlehouse
Xế chiều hôm đó, Phương Trì và Tạ Vi Thời cùng ngồi chung một chiếc xe với Thiện Trạch về lại Chiang Mai.
Một câu nói kia của Tạ Vi Thời còn phá nát thần thức của cô dữ dội hơn cả Rạn Băng. Trong đầu Phương Trì không ngừng xẹt ngang ánh mắt Thịnh Diễm trao đổi với cô cái hôm diễn ra giao dịch Siren, vĩnh quyết. Tiếng súng đinh tai, nước biển tối đen, lời cảnh cáo lạnh lẽo khắc nghiệt của Sử Tranh Vanh vang lên bên tai cô: “Người của Cục 19, không cần tình cảm!”
Nếu không phải vì thân phận nằm vùng của cô, làm sao Thịnh Diễm có thể chết được. Cô nghĩ cô đã mắc một chứng bệnh liên quan đến tình yêu, mang một nỗi sợ tương tự như trong câu chuyện “Diệp Công hiếu long.” Cô bắt đầu không hiểu rốt cuộc câu nói kia của Tạ Vi Thời có ngụ ý đặc biệt gì không, bởi vì sau đó chàng không nói thêm một lời dư thừa gì nữa. Dường như chàng cũng không mong chờ cô trả lời, chỉ kéo theo cô đang hốt hoảng, tiến vào Mae Lampong.
Họ không cố ý giấu hành tung, đội lính đánh thuê đi tuần tra nhanh chóng phát hiện ra họ, đưa họ đến trước mặt Thiện Trạch. Tạ Vi Thời dùng tiếng Anh giọng miền Đông nước Mỹ rất tiêu chuẩn nói với Thiện Trạch: hai người bọn họ đi phượt men theo sông Chao Phraya tới được đây, tìm ra được thôn trang này, muốn xin được tiếp tế một chút lương thực và trang bị. Tạ Vi Thời mang vẻ bình tĩnh như chẳng có gì đáng quan tâm của chàng; rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841482/quyen-2-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.