người dịch: idlehouse
Phòng đàm phán của Mae Lampong thoáng mát rộng rãi, vốn được dựng nên làm nơi cho người trong thôn nghị sự, rộng gần bằng hai sân bóng rổ. Tám bức tượng Thần Diệt Tử trạm khắc bằng gỗ treo lơ lửng giữa không trung, nét mặt nanh ác nhìn xuống mặt đất. Dưới đất có bốn ổ cắm điện, tám cái quạt điện hình bát giác đang quạt gió cho tất cả mọi người ngồi trong căn phòng.
Tổ Phong diện vest và giày da, A Xíu cầm khăn tay không không ngừng chậm mồ hôi cho hắn. Chiếc máy lạnh di động trong xe trước đó cũng được khuân vào, để ngay sau lưng hắn. Tổ Phong bị nóng đến độ cổ nổi rôm ngứa ngáy, đánh chết cũng không chịu gãi; tay trái quý phái đặt úp trên tay phải, tay phải siết chặt chiếc khuy măng-sét đắt tiền. Hắn cắn chặt răng, trên mặt vẫn giữ vững nụ cười mỉm đẹp đẽ, thản nhiên nói: “Thiện Trạch, họ Thiện các ông không phải là buôn lậu sao? Không mua nổi một chiếc máy lạnh à?”
Thiện Trạch ngồi đối diện với hắn, mặc một chiếc áo sơ-mi Gucci trắng thêu hoa và quần bó. Vóc dáng của ông ta không cao, hơi ròm, thuộc loại nhìn rất tầm thường. Có thể là do ở vùng Thượng Hải lâu năm, từ cách ăn mặc đến cách nói chuyện đều dính chút chất Thượng Hải không đúng điệu. Hiện giờ những người sống ở Mae Lampong phần lớn đều di cư đến từ các tỉnh giáp ranh phía nam của Trung Quốc như Vân Nam, Quảng Tây, đa số là họ Thiện. Đám người này dã man tàn bạo, đa số buôn lậu, buôn ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841481/quyen-2-chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.