người dịch: idlehouse
Xe việt dã đột ngột dừng lại. Hình ảnh từ máy bay không người lái cho thấy có một tên lính đánh thuê đã ngoái đầu. Phương Trì nhanh nhẹn điều khiển cho máy bay không người lái cấp tốc lui về. Hình ảnh từ máy có vẻ như bị chậm lại, chắc chắn phải tranh thủ rút lui trước khi bị lính đánh thuê phát hiện và bắn rớt. Hình ảnh từ máy lại rung lắc dữ dội hai lần. Phương Trì đoán rằng đạn vừa bắn sướt qua một cánh máy bay.
“Sao rồi?” Tạ Vi Thời hỏi.
“Không sao. Đã an toàn thu hồi được máy bay.” Phương Trì đáp. Trước đây cô đã được huấn luyện chuyên sâu để có thể điều khiển máy bay không người lái dưới các tình huống khó khăn nhất. Máy bay không người lái này là do Lập Tức Phi Hành, công ty chuyên sản xuất máy bay không người lái hàng đầu trong nước, bị đạn xước ngang qua mà vẫn có thể giữ thăng bằng, chất lượng rất đáng tin cậy.
“Coi bộ không thể đi đường thẳng để vào Mae Lampong, giữa đêm mà cũng có người canh gác.” Tạ Vi Thời chau mày nói. Trang bị hàng xịn, lại còn là lính đánh thuê chuyên nghiệp—-có vẻ như nếu nói “xã hội đen trong vùng” thì đã đánh giá thấp Thiện Trạch rồi. Hai người đến quá vội, Tạ Vi Thời chỉ kịp mua được hai khẩu súng lục MK25. Mặc dù MK25 đã là súng lục cực đỉnh, dung lượng đạn cũng đã là 15 phát tiêu chuẩn, nhưng so với súng máy tốc độ nhanh của đám lính đánh thuê kia, phe ta vẫn thua xa phe địch.
“Vũ trang cầu kỳ như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841478/quyen-2-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.