người dịch: idlehouse
Hai người chiếu theo chỉ dẫn của bản đồ, mau chóng tìm được một công ty phục vụ zipline tên là Jungle Flight gần đó. Trụ sở của công ty này được xây ngay sát khu rừng già hoang sơ phía nam của Mae Lampong, nằm trên một ngọn đồi, từ rõ xa đã có thể thấy lá cờ to tướng ghi Jungle Flight trên đỉnh đồi.
Nhưng trụ sở phục vụ nhảy zipline này rõ ràng đã bị bỏ hoang từ lâu, bởi vì con đường dẫn tới trụ sở đã hoàn toàn bị cây cỏ dại mọc um tùm, khó nhận được dạng. Nhìn lên, cả một ngọn đồi hầu như bị khu rừng khổng lồ hoang sơ ấy nuốt chửng.
Tạ Vi Thời liếc thấy Phương Trì có cài dây an toàn, không nói lời nào, rồ ga cho chiếc xe việt dã phóng tới như ngựa thoát dây cương. Những dây leo dại mọc trước mũi xe đều bị đứt đoạn, những bụi cây cản đường đều bị tông xuyên qua, những cành lá cản trước kính chắn gió đua nhau kêu sàn sạt. Mặt đường hoàn toàn bị cây cỏ phủ kín, không nhìn rõ được lối đi. Cũng không biết qua bao năm mưa bão, phía dưới có bị sạt lở hay không. Xe xóc nảy dữ dội, Phương Trì bám lấy tay cầm ở phía trên cửa sổ, nhìn Tạ Vi Thời mặt đang bình tĩnh như vũng nước đọng, hai tay điều khiển vô lăng vô cùng vững, không khỏi buột miệng khen:
“Anh lái xe tài thật.”
Xe xông qua vài chướng ngại vật cuối cùng, dừng trước toà kiến trúc. Tạ Vi Thời phẩy phẩy cổ tay, nói với một giọng hơi rầu rĩ: “Từ sau năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841479/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.