người dịch: idlehouse
Phương Trì về đến nhà, Tạ Vi Thời đã dậy, đang chăm chút cho cây kiểng của cô ngoài ban công. Căn hộ này vốn đã được chuẩn bị sẵn từ rất lâu dưới danh nghĩa của cô. Trước đây luôn do chị cô là Phương Viện đến trông coi, mãi đến khi thương thế của cô khá lên, về đây ở, thì Phương Viện mới không ghé nữa. Cá ngân long có máy cho ăn tự động, nhưng đám cây cỏ này, cô chỉ tưới mỗi ngày, rồi còn lại để mặc chúng tự sinh tự diệt. Sống sót được tới bây giờ, cô đã cảm thấy sức sống trong chúng nó quá dồi dào rồi.
Tạ Vi Thời ôm một mớ cành khô vừa cắt xong đi ngang qua mặt cô, đầu cành cây còn mấy đoá hoa khô khéo, rung rinh run rẩy.
“Viền kẻ mắt bị nhoè, lần sau mua loại chống trôi đi.”
Nhìn thẳng không ngó nghiêng, đi ngang xong đi luôn, để lại một câu nói.
“…….”
Phương Trì hạn hán lời. Cô vốn tưởng là ít nhất thì chàng cũng hỏi vòng vo xem cô đi đâu, không ngờ chàng chỉ thảy ra một câu chẳng liên quan, không quan trọng như thế này, rồi thôi.
Giữa cô và Tạ Vi Thời dường như đã hình thành một sự ăn ý rất vi diệu. Hôm ấy chàng xem Rạn Băng xong, cô không gặng hỏi xem “Long Chấn” có nghĩa là gì, sau đó chàng cũng không nhắc đến nó. Đối đãi nhau bằng cách này mới có thể khiến cả hai cảm thấy thoải mái.
Mười rưỡi, một cái giờ rất khó xử. Hai người đành ăn brunch. Trong lúc ăn, có một quãng thời gian dài cả hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841477/quyen-2-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.